Tôi gọi điện oà khóc với chồng khi con không còn ho đờm nghẹt thở

0

Khi con vừa 3 tháng, chồng tôi nhận nhiệm vụ tại Cộng Hoà Séc. 5 ngày sau, con trai chúng tôi nhập viện vì viêm tiểu phế quản. Để anh yên tâm công tác, tôi âm thầm một mình cùng con chiến đấu với bệnh tật và những đêm giàn giụa nước mắt…

Dưới đây là tâm sự của chị Quỳnh Thương, 28 tuổi, hiện sống tại Hải Dương về câu chuyện chăm sóc con bị bệnh viêm tiểu phế quản phải liên tục nhập viên khi chồng làm nhiệm vụ xa nhà.

Năm tôi 25 tuổi thì kết hôn. Anh hơn tôi 12 tuổi, là chuyên gia kỹ thuật binh chủng Phòng Không Không Quân.

Do nhiệm vụ đặc thù nên anh thường xuyên phải đi công tác, nhiều lúc phải cách ly liên lạc hoàn toàn với bên ngoài. 2 năm sau ngày kết hôn, khó khăn lắm chúng tôi mới có bé Hoàng Lâm.

Con trai vừa tròn 3 tháng thì quân đội điều anh tới Cộng Hoà Séc làm nhiệm vụ. 37 tuổi mới bế trên tay đứa con đầu lòng. Anh nói rất muốn nhìn thấy những năm tháng đầu đời của bé. Thương anh, tôi hứa tạo một blog nhật ký riêng tư mang tên “Hoàng Lâm của ba” để anh được thấy bé lớn lên.

Tôi nghĩ đó sẽ là một cuốn nhật ký toàn hình ảnh vui tươi khoẻ mạnh của con. Nhưng chỉ sau 5 ngày anh đi, con lên cơn sốt cao, khò khè, ngạt mũi. Bệnh nhanh chóng chuyển biến xấu đi. Khi tới bệnh viện, bác sĩ chuẩn đoán cháu bị viêm tiểu phế quản, cần nhập viện điều trị 7 ngày.

Tôi bàng hoàng! Con tôi mới 3 tháng 5 ngày – Nhập viện. Chồng tôi thì đang cách mình nửa vòng trái đất.

Tôi bàng hoàng nhận tin con phải nhập viện điều trị viêm tiểu phế quản.
Tôi bàng hoàng nhận tin con phải nhập viện điều trị viêm tiểu phế quản.

Lòng đầy lo sợ, nhưng muốn anh yên tâm, tôi âm thầm chăm con một mình.

Sau đợt trị liệu tưởng rằng bé sẽ khoẻ mạnh, nhưng 10 ngày sau bé tiếp tục khò khè, ngạt mũi trở lại. Từ đó, cứ 4-5 ngày tôi lại nghỉ làm, bế con vào bệnh viện.

Thời gian này, chồng tôi chỉ bị hạn chế liên lạc nên thỉnh thoảng anh được gọi điện về là nhắc tôi up ảnh lên Nhật Ký. Lúc này đã quyết tâm giấu anh tình trạng của con, nên tôi tranh thủ mọi lúc bé đỡ mệt, hoặc khoảnh khắc hiếm hoi con cười để chụp ảnh.

Nhưng sự thật, bệnh con ngày một nặng hơn. Bé ho suốt đêm, ngừng ho thì lại thở khò khè nặng nhọc. Không biết bao đêm, tôi bế con mà nước mắt giàn giụa…

Thương con. Nhớ anh. Tôi dằn vặt mình trong muôn vàn suy nghĩ.

Con trai tôi thật tội nghiệp! Còn tôi là người mẹ đáng trách nhất trên đời. Tại sao tôi để con ốm tới 5 ngày mới đi khám. Nếu làm như vậy bệnh đã không biến chứng vào phế quản… Con trai tôi lúc này đáng nhẽ phải vui cười chứ không phải làm bạn với bệnh viện.

Với anh thì sao? Trước khi anh đi tôi đã hứa sẽ chăm sóc con tốt. Sẽ để nhật ký của con là những ngày vui. Bây giờ thì sao? Tôi giấu giếm đăng lên những bức ảnh giả. Nếu biết được anh sẽ trách giận tôi thế nào?

Tôi up những bức ảnh giả dối, che đi gương mặt mệt mỏi đau ốm của con.
Tôi up những bức ảnh giả dối, che đi gương mặt mệt mỏi đau ốm của con.

Đêm tối là cô đơn cùng dằn vặt, đến sáng tôi lại bế con chạy chữa khắp nơi. Sau nhiều lần chuyển viện tôi quyết định nghỉ việc, đưa bé lên bệnh viện Nhi Hà Nội điều trị. Hi vọng, bệnh viện thành phố sẽ có phương pháp chữa khỏi bệnh.

Tại đây, sau 1 tháng dùng thuốc và nhiều lần chụp chiếu mà bệnh không thuyên giảm, bác sĩ cho con nhập viện, tiến hành điều trị bao vây theo 3 hướng: trào ngược dạ dày, hen phế quản, viêm phế quản. Bé nằm viện 15 ngày và cho thở khí dung, hút đờm bằng máy, nhưng cứ không thở khí dung nữa thì đờm lại kéo lên làm nghẹt thở.

Thời gian này, cả ngày lẫn đêm tôi vật vờ như kẻ mất hồn. Tôi ngừng viết những điều giả dối trên nhật ký Hoàng Lâm. Tôi lẩn trốn mọi cuộc gọi của chồng. Tôi sợ nếu mình nghe máy thì sẽ không kìm được mà bật khóc. Khi đó tôi thật sự muốn gục ngã.

Quá nhiều lần đổi thuốc, quá nhiều lần đổi viện. Hy vọng con khỏi bệnh trong tôi cũng bào mòn theo đó.

Đỉnh điểm cùng cực là đầu mùa đông 2017. Khi đó, Hoàng Lâm được 12 tháng kém 3 ngày. Thời tiết thay đổi khiến các cơn khò khè nghẹt thở kéo đến đồn dập. Nhìn lồng ngực con co rút phập phồng tôi đau xót vô cùng. Một lần nữa, tôi lê mình, ôm con tới bệnh viện mới. Lần này là bệnh viện Bộ Công An 198.

Tại đây, các bác sĩ cho bé điều trị tích cực kết hợp với lộ trình thải đờm của Cao Lỏng Vượng Khí.

Tôi cho con uống được 3-4 ngày thì cháu lên cơn ho đùng đùng. Tôi hốt hoảng gọi bác sĩ yêu cầu dừng thuốc. Trên điện thoại bác sĩ cho biết đây là hiện tượng bé đáp ứng với thuốc. Ho nhiều hơn để tống đờm nhớt ra ngoài.

Khi đó bác sĩ khuyên tôi bình tĩnh vỗ rung và lấy tay kích thích lưỡi để bé nôn đờm. Thật không ngờ, sau khi làm vậy thì con ói ra đờm, từng cục đặc quánh.

Hi vọng chữa bệnh viêm tiểu phế quản cho con một lần nữa được thắp lên

Trong những lần khám tiếp, bác sĩ cho tôi biết: Con tôi khò khè nghẹt thở là do đờm đặc đã lấp đầy tiểu phế. Bé đã dùng qua nhiều thuốc mà cơ thể không đáp ứng nên bây giờ phải dùng phương pháp trừ đờm kết hợp đào thải độc tố toàn bộ cơ thể.

Khi độc tố được thải ra, đường thở thông thoáng, các vết viêm trong phế quản mới có cơ hội lành. Vì thế trong giai đoạn đầu bé sẽ ho ói đờm, tai nhiều gỉ, đi ngoài sẽ ra phân dịch nhầy. Do đó, tôi cần chuẩn bị tinh thần và học các cách vỗ rung đờm, mat-xa lồng ngực, vệ sinh ráy tai… để giúp bé.

Về nhà quan sát, thấy con xuất hiện các dấu hiệu như bác sĩ nói tôi thêm vững tâm và cho bé tiếp tục dùng Vượng Khí. 3 lần mỗi ngày vào các buổi sáng, trưa, tối lúc chưa ăn. Sau nửa tháng thì con đỡ hẳn đờm nhớt, khò khè. Mừng quá, tôi kiên trì cho con dùng thêm 3 tháng nữa với 2 lần mỗi ngày vào lúc sáng – chiều để làm lành phế quản và tăng sức đề kháng.

Vậy là sau chặng đường ròng rã từ 3 tháng 5 ngày đến 12 tháng kém 3 ngày, con tôi đã tìm được đúng thuốc đúng bệnh. Tới nay, cháu đã 15 tháng, không còn ho nghẹt và hoàn toàn khoẻ mạnh.

Hôm đó là một ngày nắng đẹp, rất lâu rồi tôi mới có thể cùng con trai ra công viên chơi.  Tôi đã chụp rất nhiều ảnh. Đó là những bức ảnh thật. Con tôi đang cười, đang ngồi nghịch cát, đang chơi đu quay…

Tối đó chồng tôi gọi về. Tôi như vồ lấy điện thoại, cứ tưởng mình sẽ hồ hời kể chuyện hai mẹ con đi chơi. Không ngờ lại oà khóc nức nở…

Con đã khoẻ lại. Gánh nặng một người mẹ bất lực, một người vợ tắc trách được gỡ xuống. Tôi tức tưởi kể lại khoảng thời gian vừa qua của hai mẹ con.

Không biết sau bao lâu thì tôi mới hết nức nở. Phía đầu dây bên kia chồng tôi im lặng rất lâu. Có lẽ quá xúc động, anh chỉ nói “Em vất vả quá!”

Ngày hôm sau, anh gọi điện về anh nói đã xin phép được về thăm hai mẹ con sau 1 tuần nữa. Anh vốn kiệm lời, trước khi cúp máy chỉ nói hai câu:

Em vất vả quá! Anh sắp về rồi!

Con đã khoẻ mạnh, tôi không còn phải nói dối chồng. Những bức ảnh từ nay đều là sự thật! Ấm áp, sắc màu, long lanh cùng nụ cười của con.

Những bức ảnh màu sắc khoẻ mạnh của con
Những bức ảnh màu sắc khoẻ mạnh của con

Viết tới đây thì tôi tự hỏi lại: Mình tâm sự để làm gì?

Phụ nữ chúng ta đôi khi thật khổ phải không? Hạnh phúc xoay quanh chồng con. Con ốm đã là khổ rồi, những dằn vặt bên trong lại càng khiến mình muốn gục ngã hơn. Nhưng có thể buông xuôi được không? Buông xuống thì con mình phải làm sao? Chồng mình sẽ thế nào?

Sau này, nhiều người biết chuyện nói tôi mạnh mẽ. Nhưng tôi thì thấy mình may mắn hơn là mạnh mẽ. May mắn vì lúc không còn hi vọng nhưng tôi không từ bỏ. May mắn vì cuối cùng con tôi đã gặp được đúng thuốc đúng bệnh. May mắn vì dù ở rất xa nhưng chồng tôi vẫn có cách cổ vũ riêng của anh ấy.

Hi vọng mỗi chúng ta, khi đã làm vợ, làm mẹ có thể tìm cho mình những may mắn như vậy để đi qua những khó khăn…

Còn bây giờ tôi sẽ viết tiếp nhật ký – Hoàng Lâm của ba. Đó sẽ là những năm tháng đầu đời, con chúng tôi lớn lên khoẻ mạnh bên ba mẹ…

Để tìm mua sản phẩm bé Hoàng Lâm đã dùng, mẹ có thể xem TẠI ĐÂY

Cần thêm tư vấn hay thông tin gì mẹ gọi đến tổng đài tư vấn 096.172.4111 để được dược sĩ hỗ trợ hoặc mẹ để lại thông tin: