Tâm sự của bà mẹ ám ảnh vì việc đánh con

0

“Nhiều đêm nằm bên chồng mà nước mắt cứ rơi, không thể ngăn lại được. Cảm giác bất lực đến tắc nghẹn trong cổ họng”.

Nhìn Bư và Nấm nhà mình lớn lên khỏe mạnh, thông minh, yêu thương nhau, nghe lời bố mẹ, nhiều người bạn tỏ lòng ngưỡng mộ. Nhưng đâu ai biết rằng, tôi đã từng trải qua một giai đoạn cực kỳ căng thẳng, ngột ngạt, chán nản và bế tắc. Nếu không kịp thời thay đổi, có lẽ giờ đây tôi đang ngồi ân hận vì ảnh hưởng đến sự phát triển của hai con. Mong muốn giúp đỡ những các mẹ đang cùng cảnh ngộ, tôi xin chia sẻ những bí kíp cho các mẹ nhé.

tam su cua mot ba me bi am anh vi viec danh con
tam su cua mot ba me bi am anh vi viec danh con

Trước đây, tôi đã từng vô cùng bế tắc trong việc dạy con. Tôi không tài nào hiểu nổi vì sao 2 đứa con của mình lại ương bướng như vậy? Càng lớn, hành vi của chúng càng ngày càng khó giải thích. Tôi nói không nghe, lì lợm kinh khủng. Suốt ngày ba mẹ con phải kết thúc trong sự la mắng của tôi và tiếng khóc dai dẳng của bọn trẻ.

Bé trai Bư – 6 tuổi đã vào lớp 1, bé gái – Nấm 3 tuổi. Đòi gì là cho bằng được, ba mẹ không cho, cứ khóc. Nhất là Nấm, đòi cái này không cho, đưa cái khác là con bé vứt đi luôn. Lười ăn mà không có cách nào bắt con bé ăn được dù nịnh nọt, đánh mắng đủ cả vẫn không chịu. Tính tình lầm lì ít nói, cực kỳ nhát người lạ.

Bư – đứa lớn thì ngược lại hoàn toàn. Giành đồ chơi với em, nghịch ngợm như tăng động không ai kiểm soát được. Ganh tị với em thì thôi rồi. Sai gì là tìm cách đổ lỗi cho em. Luôn nói “Mẹ chỉ thương em Nấm thôi” mặc dù tôi đã cố đối xử công bằng với cả 2 đứa.

Đến giờ học nhắc cu cậu đi học nhưng chỉ một lúc thì cậu ta viện đủ lý do: con muốn đi vệ sinh, con đau bụng, con khát nước, con mệt, con thế nọ, thế kia… Bư sợ bố nên chỉ có bố quát thì cu cậu ấm ức làm cẩu thả cho xong. Ngày nào chồng tôi không có nhà thì tôi thét lạc cả giọng cũng chẳng ăn thua. Chỉ có cách đánh đòn. Bư còn dấm dẳng cãi

tam su cua mot ba me bi am anh vi viec danh con
tam su cua mot ba me bi am anh vi viec danh con

Và đã có 1 chuyện xảy đến khiến tôi phải giật mình nhìn lại

Chiều ngày thứ 6 hôm đó thấy có cuộc gọi nhỡ từ cô giáo, tôi cảm thấy chuyện chẳng lành. Tôi chạy vội đi đón con. Vừa ngó vào cửa thì chỉ thấy có mỗi thằng bé và cô giáo. Cô giáo vội vàng nói: “Có điều này em muốn trao đổi với chị”. Nghe vậy tôi lại càng hoảng.

Cô kể: “Hôm nay, Đức không hoàn thành bài tập. Nhưng điều khiến em chú ý là thằng bé phản ứng bất thường mỗi khi em cầm chiếc thước. Hai tay Đức run lên, và thằng bé trông rất sợ cái thước mặc dù em chưa bao giờ dùng thước để phạt bọn trẻ. Thằng bé thậm chí còn không viết được bài mỗi lần nhìn thấy em cầm thước đi qua bé. Hôm nay, bé còn đánh nhau với bạn Hảo vì bị bạn trêu. Em hỏi thật: Ở nhà chị có hay la mắng và đánh đòn con không?”

Tôi lặng người ậm ừ giải thích: “Nhiều khi bé bướng bỉnh nghịch ngợm quá…”

Cô giáo lại tiếp lời: “Hình như thằng bé đang bắt đầu ám ảnh bởi đòn roi. Bất an khi thấy chiếc thước. Bắt chước lại hành vi của bố mẹ dùng bạo lực với bạn bè, và những người thấp bé hơn.”

Tôi cố giải thích cho những điều tôi đã làm: “Nhiều lúc con hư bướng quá. Đức thì lười học, ham chơi, cứ phải đòn roi mới thấy sợ. Thằng bé cũng khóc lóc, nhưng ít nhất không còn quấy và bướng bỉnh nữa. Thật sự chẳng hả hê chút nào, nhưng cảm xúc ấy cứ trỗi dậy, và đó là cách tốt nhất chị có thể làm.

Cô chân thành khuyên tôi: “Thực ra chị chưa biết cách dạy con… Em xin lỗi nếu như điều đó khiến chị buồn, nhưng phụ huynh luôn làm những điều tương tự với con mà chưa từng đặt câu hỏi: Còn cách nào tốt hơn không? 

Tôi đã quyết định mình phải thay đổi cách dạy con

Tôi đã từng chán chường và thất vọng trước khung cảnh về nhà thấy con cái bướng bỉnh, ganh tị lẫn nhau… Lo lắng rất nhiều khi con lười học, sợ con “dốt”, sợ con kém bạn bè. Nhưng đó là thời khắc trước khi tôi biết làm thế nào để giải quyết.

tam su cua mot ba me bi am anh vi viec danh con
tam su cua mot ba me bi am anh vi viec danh con

Tôi chẳng ngờ nhờ sự giúp đỡ của cô giáo mà phương pháp tôi học được lại có hiệu quả với cả 2 bé. Giờ đây tôi yêu thích việc dạy con, không còn la mắng, đòn roi. Tôi đã biết 2 đứa có thế mạnh, trí thông minh loại gì và biết kích hoạt chúng. Bư hứng thú với việc học, Nấm thì thiên về trí thông minh âm nhạc. 2 đứa bé bây giờ giống như thiên thần vậy, rất dễ thương và nghe lời mẹ.